Xã hội phát triển, các công ty cũng đòi hỏi hơn về vấn đề ngoại ngữ trong các bản CV xin việc. Bởi vậy mà đa phần bây giờ các nhân viên văn phòng đều khá thông thạo nhiều thứ tiếng như Anh, Trung, Nhật, Hàn,… Cũng vì lẽ đó mà ngày nay, mọi người có “trend” giao tiếp với nhau bằng nhiều thứ tiếng hơn như Việt – Anh, Anh – Việt lẫn lộn. Điều này không chỉ làm nhiều người cảm thấy khó chịu do ý nghĩa câu chữ không rõ ràng, mà còn làm mất đi vẻ đẹp vốn có của tiếng Việt.

Hội nhập ngôn ngữ

Trong giao tiếp hàng ngày, không khó để chúng ta nghe thấy những cuộc giao tiếp nửa Việt nửa Anh. Đơn giản bởi chúng ta thường xuyên sử dụng cách giao tiếp kiểu như vậy, nên chúng ta thấy điều đó là quen thuộc và bình thường. Tuy nhiên, theo cách nhìn của tôi thì đôi khi việc này không hề đem lại thiện cảm.

Chẳng hạn như trong công việc, chúng ta thường hay nói chuyện với nhau theo kiểu như: “em “cần phơm” (confirm) lại cho anh nhé” hay “em “rép lai” (reply) cho khách khách chưa?”,… Thật quen thuộc phải không? Tuy nhiên điều này chưa có gì gọi là làm mất đi vẻ đẹp của tiếng Việt. Chỉ là chúng ta đang hội nhập ngôn ngữ một cách hơi “sai” mà thôi. Chúng ta có thể điều chỉnh lại một chút là không có vấn đề gì quá nghiêm trọng. Tuy nhiên, một số cách giao tiếp dưới đây khiến chúng ta cần phải nhìn nhận lại.

Trong một số hoàn cảnh, việc giao tiếp đan xen nửa Việt nửa Anh có vẻ khá vô duyên và kệch cỡm. Tôi đã từng gặp một cô gái, cô ấy đã đến trễ ở buổi gặp mặt đầu tiên. Khi gặp, cô ấy nói rằng “So ri (sorry) anh, em đến trễ!”. Tôi cho rằng lời xin lỗi này có vẻ hơi khiếm nhã đối với một người lần đầu tiên gặp mặt. Tại sao mọi người không nói rằng “tôi xin lỗi” mà lại dùng từ “sorry”? Phải chăng nghe nó “sang” hơn hay để thể hiện mình là người văn minh?

Tình yêu với tiếng Việt

Bên cạnh những câu chuyện về hội nhập ngôn ngữ, đâu đó xung quanh chúng ta vẫn có những câu chuyện đẹp về tình yêu đối với tiếng Việt.

Người Việt phải thông thạo tiếng Việt

Có rất nhiều người Việt đang sinh sống và làm việc tại nước ngoài. Tôi có một người bạn đang sinh sống và làm việc bên Úc, cô ấy là người miền Trung, cô ấy nói rằng cô ấy thật sự “thèm” được nói tiếng Việt. Cô ấy đã có gia đình, chồng cô ấy cũng là người Úc. Cô ấy nói rằng, cả chồng và con của cô ấy đều không biết tiếng Việt, xung quanh gia đình cô ấy cũng không có người Việt. Cô ấy “thèm” được nói tiếng Việt đến nỗi, đi đến đâu mà nghe thấy có tiếng người Việt cô ấy đều muốn được trò chuyện cùng người ấy.

Về Việt Nam, cô không hề nói một từ tiếng Anh nào. Cô vẫn giữ y nguyên cái chất giọng miền Trung ngọt ngào mà đằm thắm ấy, dùng lại những từ ngữ địa phương mà chỉ ở quê cô mới có. Thế mới thấy, sức mạnh của tiếng Việt lớn đến thế nào. Dù có đi đâu, làm gì, thì dòng máu Việt vẫn chảy xiết trong tim và tình yêu đối với tiếng Việt không gì có thể thay thế được.

Là người Việt phải thông thạo tiếng Việt

Dù bạn có đạt bằng thạc sỹ hay tiến sỹ ở nước ngoài đi chăng nữa, nhưng là một người con đất Việt, trước tiên hãy thành thạo tiếng Việt đã. Chẳng phải ông Phạm Văn Đồng đã có một bài viết để nhắc nhở các thế hệ sau về việc gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt đó sao? Tiếng Việt là một ngôn ngữ đặc biệt, mang đậm bản sắc các vùng miền của dân tộc mà không có bất kỳ một ngôn ngữ nào trên thế giới có thể so sánh được.

Người Việt phải thông thạo tiếng Việt

Với cơ chế và chính sách mở, việc mọi người tiếp nhận những nền văn hóa mới là việc nên làm. Ngôn ngữ cũng vậy, các bạn hoàn toàn có quyền được học hỏi và biết thêm những ngôn ngữ khác để phục vụ cho các nhu cầu cá nhân. Tuy nhiên, không vì lý do vậy mà các bạn có thể lẫn lộn giữa tiếng Việt và các ngôn ngữ khác, làm mất đi vẻ đẹp vốn có của tiếng Việt. Hãy giao tiếp tiếng Việt một cách văn minh, điều này sẽ góp phần làm giữ gìn sự trong sáng và vẻ đẹp của tiếng Việt. Hãy nhớ mình “Hòa nhập chứ không hòa tan”, đối với việc sử dụng ngôn ngữ cũng vậy.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here