Chủ nghĩa hoàn hảo hay còn gọi là chủ nghĩa cầu toàn thường được coi là dấu hiệu tích cực thay vì thiếu sót. Có vẻ, chủ nghĩa hoàn hảo rất phù hợp trong viết lách vì content phải chú trọng câu chữ. Tuy nhiên, nhà văn Joe Vitale (tác giả cuốn sách “Thôi miên bằng ngôn từ”) lại khuyên chúng ta làm ngược lại: “Đừng quá chú tâm viết mọi thứ thật hoàn hảo”.

Tại sao lại vậy?

Mọi thứ hoàn hảo có phải là điều tuyệt vời?

Tất nhiên, đó là điều tuyệt vời đó chứ. Nếu một bài viết chỉn chu từng câu chữ, các câu đều mượt mà, dễ đọc, trình bày dễ nhìn, nội dung sâu sắc thì không còn điều gì sánh bằng. Từ bé đến lớn, chúng ta luôn được dạy cách làm sao để mọi thứ hoàn hảo nhất, tuyệt vời nhất. Theo thời gian, chúng ta sẽ bị ảnh hưởng ít hay nhiều về chủ nghĩa hoàn hảo này.

Về lí mà nói, đây là điều tốt. Nếu mọi công việc đều được hoàn thiện tốt hơn thì sẽ khiến một bộ máy làm việc hiệu suất đạt cao hơn rất nhiều. Do đó, chủ nghĩa hoàn hào thường được coi là một dấu hiệu tích cực thay vì là thiếu sót.

Mọi thứ hoàn hảo có phải là điều tuyệt vời?

Chủ nghĩa hoàn hảo cũng không hoàn hảo lắm đâu!

Nhiều người thường nghĩ rằng chủ nghĩa hoàn hảo là sự vẹn toàn, không có khuyết điểm, giúp đạt đến phiên bản tốt nhất. Tuy nhiên, chủ nghĩa hoàn hảo cũng có khuyết điểm riêng – đó chính là “sự hoàn hảo”.

Theo như bài viết “Cầu toàn – trì hoãn: Vòng lặp chết chóc”, mình cũng đã đề cập đến vấn đề này. Càng quá cầu toàn thì sẽ khiến mọi công việc của bạn trở nên trì trệ hơn. Nhiều người hăm hở lấy giấy, đặt bút với suy nghĩ rằng bản thân sẽ sáng tác ra một kiệt tác hoàn hảo. Nhưng mọi thứ đâu như dự tính, họ cứ viết rồi lại chững lại nhìn bản thảo.

Họ nghĩ:

“Bình thường mình viết hay lắm mà. Sao cái này nó tệ thế?”

“Từ kia dùng phù hợp chưa?”

“Mở bài thế kia hay chưa nhỉ?”

“Thơ thế này ngang phè phè..”

Họ thấy tác phẩm của họ chưa đạt đến độ hoàn hảo mong muốn. Thế là họ xé hết tờ này đến tờ khác, viết đi viết lại mà vẫn không xong. Cuối cùng, họ an ủi mình là không có duyên với cây bút và bỏ cuộc.

Chủ nghĩa hoàn hảo cũng không hoàn hảo lắm đâu!

Đây là lý do không có nhiều người có thể kiên định với con đường viết. Những nhà văn chuyên nghiệp cũng từng trải qua những lúc viết nháp, thử mọi ý tưởng như thế. Nhưng thay vì vứt đi, họ đã nhìn nhận lại, chấp nhận những điểm không hoàn hảo của bản thảo đó, chỉnh sửa lại chỗ bị lỗi.

“Chẳng có tác phẩm nào thật sự hoàn hảo cả. Nếu đòi hỏi tác phẩm của mình thực sự hoàn hảo thì có lẽ anh đã hiểu sai về mục đích nghệ thuật.” – John Ruskin.

Việc vứt đi một bản thảo sẽ dễ dàng hơn nhiều so với chỉnh sửa. Vì nhà văn sẽ phải chỉnh sửa hàng tuần, hàng tháng, hàng năm trời để có một bản thảo “hoàn hảo”. Càng yêu cầu quá cao vào một bản thảo, bạn sẽ chỉ nhanh chóng chán nản và dần bỏ cuộc.

Đúng vậy, tính cầu toàn sẽ là kẻ thù ngăn cản bạn hoàn thành kiệt tác của mình. Bạn càng chần chừ thì tính cầu toàn càng thắng thế, cản lối bạn hoàn thành mục tiêu có thể đặt ra. Bạn không thể mong rằng hoàn thành tác phẩm khi bạn còn chưa đặt bút viết được một dòng. Bạn không thể viết xong một trang khi bạn cứ mải mê tham khảo ý tưởng của người khác mà ngần ngại bắt tay vào viết.

Làm sao để tạo ra một bài viết tuyệt vời?

Không theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo không đồng nghĩa rằng bạn có thể viết lách lung tung, không quy củ, chẳng đầu chẳng đuôi, lối viết cẩu thả. Mình chỉ muốn nói rằng bạn nên viết một mạch cho đến khi hoàn thành. Sau đó, bạn chỉ cần nhìn lại chỉnh sửa mà thôi.

Muốn có một bài viết tuyệt vời thì đầu tiên bạn phải viết trước đã. Hãy cứ viết thật nhiều rồi câu văn sẽ mượt mà, trau chuốt hơn. Có nhiều tác giả đã viết 6 cuốn sách chỉ để được xuất bản 2 cuốn. Ray Bradbury đã viết 2000 câu chuyện chỉ để 1/10 trong số chúng trở thành những kiệt tác. Vì thế, nếu bạn không viết thì sao có thể tạo ra những “áng văn hay lay động lòng người”?

lam-sao-de-viet-bai-viet-tuyet-voi

Sau khi hoàn thành bản thảo, bạn hãy nhìn lại chỉnh sửa những câu từ, sắp xếp chữ. Đừng quá khắt khe với đứa con tinh thần của mình mà hãy yêu thương, chăm chút, trau chuốt nó. Sau đó, hãy đăng bài viết đó lên và đợi độc giả cảm nhận nó. Chắc chắn, sẽ có người tinh ý có thể vạch ra những lỗi sai của bạn khi đọc bài.

Đối với bạn nó hoàn hảo thì trong mắt người khác, nó chỉ như một bản thảo còn nhiều chỗ sai sót. Vì thế, bạn không cần phải quá lo lắng về độ hoàn hảo của tác phẩm đâu. Chính nhờ những phản hồi từ người đọc, bạn sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm bổ ích hơn chứ không phải những lần tự chỉnh sửa bản thảo đến mức phát ngán.

Hãy đặt bút viết cho đến khi bạn hoàn thành nó, chỉnh sửa trong khả năng và tự tin đăng lên trang blog của mình nhé! 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here