Ai rồi cũng sẽ có những bước tiến đầu tiên vào trường đời, ai rồi cũng sẽ có những lúc thật sự mệt mỏi bởi những áp lực, những thất bại trong cuộc sống và cảm thấy bản thân không còn đủ nỗ lực để cố gắng. Nhưng dù bạn đang cố gắng hay giả vờ cố gắng, chỉ cần bạn không bỏ cuộc thì việc tiến chậm cũng không còn là vấn đề.

Những người giàu có vẫn luôn nỗ lực cố gắng vậy tại sao bạn lại lười biếng

Trong cuộc sống, có thể bạn đã gặp rất nhiều đứa trẻ sinh ra đã ở vạch đích. Tất cả đồ dùng, quần áo, xe cộ, tuy không phải là loại đắt nhất nhưng là những món hàng xa xỉ. Đó là những món đồ không phải ai cũng có thể có. Tất cả mọi người xung quanh đều nghĩ rằng họ không cần phải cố gắng gì nhiều bởi tất cả mọi thứ đều đã có sẵn.

Nhưng khi nghe những người đó chia sẻ, tôi mới nhận ra, họ cũng cố gắng, thậm chí còn cố gắng hơn chúng ta rất nhiều lần. Hàng ngày, họ cũng đi học như chúng ta, nhưng những lúc chúng ta đi chơi, họ lại đến công ty gia đình học tập; những lúc chúng ta tụ tập, họ đang học thêm những loại ngôn ngữ khác nhau. Họ cố gắng nhưng sự nỗ lực ấy không phải ai cũng nhìn thấy bởi họ không bao giờ than vãn, than phiền. Chỉ có chúng ta, gặp một chút khó khăn, một chút áp lực là đã ngồi đó kêu ca về tương lai.

Không nên coi thường sức mạnh của bản thân và đừng đặt ra giới hạn của chính mình

Khi còn học đại học, tôi có một cô bạn gia đình rất có điều kiện được bố mẹ chu cấp rất đầy đủ và không bao giờ phải suy nghĩ gì về việc thiếu tiền. hơn nữa, cô ấy còn học hai ngành song song nên chương trình học lúc nào cũng kín mít. Ấy vậy mà cô ấy vẫn đi làm thêm tại một shop thời trang, thi thoảng lại đổi đi làm phục vụ quán café. Có rất nhiều người cũng đã có những thắc mắc như tôi “Tại sao lại phải làm vất vả như vậy khi cô ấy đang có chương trình học trên trường rất nặng hơn nữa cô ấy cũng không thiếu tiền”. Cô ấy chỉ cười và nói rằng: “Bản thân mình còn thiếu sót rất nhiều nên muốn ra ngoài để va vấp xã hội thôi”.

Và khi chúng tôi ra trường, tôi mới nhận ra những sự những sự chuẩn bị của cô ấy là rất cần thiết. Những ngày tháng ngồi trên giảng đường địa học, tôi chỉ có chơi và suy nghĩ viển vông về một tương lai sẽ làm gì, làm như thế nào mà không có bất cứ một sự chuẩn bị nào. Còn cô ấy khi ra trường, cách nói chuyện, phong cách làm việc, những kỹ năng mềm mà cô ấy đã tích lũy được ngày trước đã được phát huy tác dụng. Dù là sinh viên mới ra trường, nhưng cô ấy lại được rất nhiều công ty lớn chào đón bởi thái độ cũng như cách làm việc của cô ấy. Lúc ấy tôi mới hiểu ra được một điều: “Có vất vả một chút nhưng khi mọi thứ đã đi qua, bạn mới nhận thấy mình đã vượt qua giới hạn của bản thân mình như thế nào”.

Thế nên, khi còn cơ hội, khi còn thời gian, hãy dành nó để tích lũy kiến thức, tích lũy kinh nghiệm để phát triển bản thân mình. Bạn không thử làm sao biết sức mạnh của bản thân mình đến đâu. Và bạn không cố gắng thì làm sao biết bạn có thể vượt qua được giới hạn của bản thân mình hay không.

Tại sao bạn không đủ xuất sắc?

Nỗ lực và cố gắng thật sự không phải để nhận được sự ghi nhận từ người khác, khi bạn giả vờ cố gắng bạn có thể lừa gạt mọi người, nhưng chẳng thể lừa gạt chính bản thân mình. Ở đây, tôi muốn nói đến hai kiểu cố gắng:

Thứ nhất là cố gắng giả vờ để qua mặt người khác, khiến họ thấy bạn lúc nào cũng bận rộn, lúc nào cũng dành hết sức lực cho công việc nhưng lại chẳng thể mang lại hiệu quả cho bản thân hay cho người khác, cố gắng tạo vỏ bọc cho bản thân, cái bạn đạt được chẳng là gì so với người khác. Bạn định lừa dối bản thân mình đến khi nào? Bạn vẫn muốn lãng phí tuổi trẻ để tạo cái vỏ bọc đó hay sao? Hiện thực là bạn đang lãng phí thời gian của mình vào sự cố gắng giả vờ đó, khi bạn kịp nhận ra bạn chưa làm được gì cả thì thời gian đã trôi đi rồi, lúc này bạn có cố gắng chạy liệu có theo kịp được hay không? Chẳng ai có thể trưởng thành thay bạn, cũng như không ai có thể thay bạn nỗ lực cố gắng cả. Hiện tại, bạn thấy mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát của bản thân, nhưng bạn sai rồi chỉ là có người đang thay bạn gánh vác phần khó khăn mà thôi, mười năm hay hai mươi năm nữa cái tuổi mà bố mẹ được nghỉ ngơi bạn lại thấy họ lao động để kiếm tiền nuôi bạn, viễn cảnh đó bạn đã nghĩ đến hay chưa?

Kiểu thứ hai tôi muốn đề cập đến, chính là những người cố gắng thực sự nhưng lại sai phương pháp và cách thức. Tôi có theo học một khoá tiếng Tây Ban Nha, cùng lớp với tôi có một người bạn ở Ninh Bình, bạn ấy học tiếng để qua bên đó với anh chị, dù bạn ấy luôn cố gắng dành hết thời gian cho việc học nhưng kết quả lại không khả quan. Khi ngồi nói chuyện với nhau mới biết, bạn ấy vừa học nhưng vẫn đang bán hàng online nên phải trả lời tin nhắn của khách hàng, chính vì thế mà thời gian học của bạn ấy kéo dài đến tận gần sáng, sau đó ngủ được một lúc rồi lại lên lớp học, thời gian lên lớp vẫn cố gắng nghe giảng nhưng vào đầu lại chẳng được bao nhiêu. Vậy mới thấy, cách thức để thực hiện của bạn ấy quả thực không phù hợp, bạn ấy mất quá nhiều thời gian nhưng lại không đạt được kết quả mong muốn cũng vì làm sai cách, học tập không có phương pháp.

Và tôi cũng là một trong số đó, tôi đang cố gắng cải thiện khả năng tiếng Anh của mình, đồng thời học thêm một ngoại ngữ là tiếng Tây Ban Nha nhưng bạn biết không, tôi ngày ngày ngồi ghi ghi chép chép các từ mới, các mẫu câu thường gặp đến hết cả thời gian mà hiệu quả thì ít nhớ được vài từ vào hôm nay, ngày mai lại quên mất rồi. Phương pháp ghi đi ghi lại quả thực chỉ đúng với hồi tôi học cấp 2, cái cách học để ghi nhớ trong một thời gian nhất định sau đó sẽ quên mất, bây giờ để nhớ lâu con người ta cần thực hành nó chứ không phải là ngồi ghi chép lại. Chính vì thế, tôi đã tập nói ra nhiều hơn, cố gắng giao tiếp với thầy giáo ở lớp dạy tiếng nên kết quả cũng tốt hơn rất nhiều.

Cuộc sống này công bằng theo thuyết tương đối, mỗi chúng ta đều có 24 giờ đồng hồ, chỉ khác nhau cách thức sử dụng và tôi hi vọng trong 24 giờ đó, các bạn không ngừng cố gắng thực sự, có như thế mới không lãng phí thời gian và công sức. Có như thế, con đường phía trước mới dễ dàng hơn và tin tôi đi thành công chưa đến ngay lúc này, nó đang ở rất gần bạn, chúng ta chỉ cần cố gắng hết mình rồi để cuộc đời làm phần còn lại, như vậy là đủ rồi.

Sự hồ hởi tiến lên và sự cần cù miệt mài của một người là điều kiện cần để có được thành tựu kiệt xuất nào cũng đồng hành với tính lười biếng, sợ vất vả.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here